Đây là lần đầu tiên tôi hoàn toàn dồn hết sức mình sau khi đạt đến tầng cảnh giới thứ hai của cấm pháp.
Hơn nữa, tốc độ của lần này cũng gần như đã đạt đến mức cao nhất. Bởi vì khoảng cách thực tế quá gần, tôi biết Thường Khánh căn bản không thể ngăn được Dạ quỷ hơn nữa Nam Cung Phi Yến cũng không phải là kiểu sức mạnh của đấu thủ, ngọc Như Ý cần thời gian để quay trở lại, nếu tôi rề rà tí nữa thôi thì mọi chuyện sẽ xong đời.
Bốn loại tự phù, thay phiên đặt lên nhau dung hòa thành một vùng sáng đỏ. Kéo phần chóp nhọn của ánh sáng đỏ lửa. Hệt như một ngôi sao lửa đang lao đến đối mặt với uy lực của Dạ quỷ, cấp tốc trải rộng vọt lên phía trên.
Lần này, Dạ quỷ không còn chỗ nào tránh khỏi, trong nháy mắt đã đâm trúng vang dội!
Một tiếng nổ rền vang truyền đến từ không trung, chỉ thấy con Dạ quỷ gầm rú đầy quái dị, thân thể xuyên qua lớp sáng màu đỏ liền biến mất trong tích tắc, cùng lúc đó ánh sáng màu đỏ đột ngột xoắn mạnh kịch liệt.
Người tôi trong nhất thời cứng ngắc, cảnh tượng lần trước lại tái hiện ra trong đầu, tôi nhớ rằng lần trước khi xếp chồng nhiều lớp lên nhau thì đã bị Dạ quỷ liên hoàn chọc thủng. Có lẽ nào lần này cũng...
Trong phút chốc, trong ánh sáng đỏ truyền đến một tiếng rống mãnh liệt, Dạ quỷ vùng vẫy thoát thân, khắp người đã bị thứ ánh sáng màu đỏ bao trùm khống chế. Tôi đang định tiếp tục ra tay thì lại thấy trong vùng sáng đỏ tựa như có một lực hút cực lớn, Dạ quỷ vừa tránh thoát được một nửa thân lại bị ánh sáng đỏ hút vào.
Trong thoáng chốc tôi sững người như thằng ngốc, sự biến đổi này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi, tôi vốn cho rằng đây là một lần va chạm sức mạnh, không ngờ thứ ánh sáng đỏ kia đã hình thành một loại vật chất đặc quánh nhớp nháp hệt như một vũng máu lớn. Dạ quỷ ở bên trong không ngừng vùng vẫy giãy dụa, liên tục thò móng vuốt ra nhưng từ đầu đến cuối nó vẫn không thể nào thoát khỏi sự giam cầm.
Cái đòn vừa rồi của Thường Khánh dĩ nhiên là uổng công rồi. Nam Cung Phi Yến cũng đã thu hồi ngọc Như Ý, nhìn cảnh tượng này cũng rất đỗi ngạc nhiên. Tôi ngẫm nghĩ về một số tự phù tôi vừa tung ra và tự nhủ trong lòng, nếu chỉ vỏn vẹn là Phá Tự Quyết và Cấm Tự Quyết thì không có thể nào có hiệu quả thần kỳ thế này, đây có lẽ là tác dụng của Sát Tự Quyết và Diệt Tự Quyết trong cấp độ thứ hai của cấm pháp.
Tôi nhớ đến một lời, ‘lấy nhu thắng cương’.
Mặc dù ác quỷ bóng đêm này không phải là một thực thể nhưng lại có một sức mạnh ngang tàng vượt qua cả cơ thể xác thịt, thế thì Sát Tự Quyết và Diệt Tự Quyết có lẽ đã tìm ra điểm yếu lớn nhất của Dạ quỷ, lấy mềm yếu đối chọi với cứng rắn
Lẽ nào, đây chính là bí mật của cấm pháp tầng hai, tự động tìm kiếm điểm yếu của quân địch rồi tự động biến hóa?
Có lẽ hơn phân nửa là như vậy rồi, tôi thầm cảm khái trong lòng, tuy rằng Cấm pháp của Hàn gia đơn giản nhưng với một chữ có thể kết hợp với nhau biến hóa vô tận, chỉ một chữ cũng đủ để đối phó với muôn vàn kẻ địch.
Một mảng lớn ánh sáng màu đỏ khuếch tán trong không trung, Dạ quỷ vẫn đang vùng vẫy trong đó, thế nhưng ánh sáng đỏ dần dần có xu hướng co rút lại, mờ mờ ảo ảo, tựa như là muốn nuốt chửng con Dạ quỷ.
Một chiêu này lại có hiệu quả đến thế cũng có chút nằm ngoài dự tính của tôi. Lúc này cả ba chúng tôi cùng ngẩng đầu nhìn Dạ quỷ đang vật lộn trong vùng sáng đỏ, đều có phần sửng sốt. Vẻ mặt của Thường Khánh vô cùng khó coi, Nam Cung Phi Yến vội liếc nhìn tôi, hỏi:
- Tiểu Thiên, từ khi nào mà em lợi hại như vậy hả?
Tôi gãi gãi đầu, cười khổ trả lời:
- Thực ra em cũng không biết... Nhưng chị vẫn nên dùng ngọc Như Ý để chặn nó chạy thoát. Hôm nay tốt nhất là thành công một lần, nếu không sẽ gặp vô vàn phiền phức...
Nam Long Phi Yến đồng ý một tiếng, ngọc Như Ý liền sắp tuột khỏi tay bay ra lần nữa thì đúng lúc này, Dạ quỷ trong ánh sáng đỏ đột nhiên điên cuồng hét lên một tiếng rung trời lở đất, trong vùng sáng đỏ nổi một trận khuấy động kịch liệt. Cơ thể của Dạ quỷ giương cao mạnh mẽ thoát ra, nhưng toàn bộ đều đã bị bao bọc bởi lớp ánh sáng màu đỏ trông giống như một con quỷ hút máu đáng sợ.
Cảnh tượng này thực sự dọa người chết khiếp, Nam Cung Phi Yến cũng đã bị dọa cho sửng sốt, thốt lên:
- Tiểu Thiên, nhanh lên, tiếp tục dùng cách của em để cản nó lại, chị sẽ dùng ngọc Như Ý hỗ trợ em.
Tôi gật đầu, Huyết Ngọc Ban Chỉ khởi động, vung tay định tiếp tục tung ra cấm pháp để ngăn chặn Dạ quỷ chạy thoát.
Nhưng Dạ quỷ hiển nhiên cũng không hề ngu ngốc, hơn phân nửa cơ thể của nó đã thoát ra, ánh sáng đỏ lượn lờ quanh thân, không ngừng gào rống điên cuồng, bất thình lình từ trong miệng nó phun ra một đám khí đen ánh đỏ, trong nháy mắt hóa thành một đám to lớn, hung hăng ném về phía chúng tôi.
Không ngờ tên này lại có thủ đoạn này, khoảng cách giữa chúng tôi lúc đó quá gần, tôi không đợi Cấm pháp kích hoạt, thứ màu đỏ đó đã đánh xuống tới rồi, Thường Khánh siết chặt tay toan xông lên nhưng Nam Cung Phi Yến vội vàng kéo hai đứa chúng tôi lui nhanh về phía sau. Tránh được một đòn trong gang tấc, mặt đất lại bất thình lình bùng cháy một vùng, như thể bị Dạ quỷ ném ra một đạn lửa cỡ lớn, sóng nhiệt của ngọn lửa hung mãnh ngay lập tức cuộn tới. Mặc dù chúng tôi rút lui nhanh chóng, nhưng tóc và góc áo của tôi cũng bị bén lửa tới nơi, tôi vội vàng phẩy chúng, lúc này mới tránh khỏi mang họa vào thân.
Cùng lúc đó, ngọc Như Ý của Nam Cung Phi Yến cuối cùng cũng rời khỏi tay bay đi, giữa một vùng ánh sáng trắng lóa, ngọn lửa trên khắp mặt đất ngay lập tức bị áp chế và nhanh chóng dập tắt.
Nhưng Dạ quỷ đã thừa cơ lúc đó để nâng cơ thể nó lên một đoạn nữa, mắt thấy nó sắp thoát ra ra đến nơi
Mụ nội nó, con Dạ quỷ này quả nhiên vẫn cố gắng mượn thời cơ, hiển nhiên là cấm pháp mà tôi đánh lại có thể bị nó lợi dụng để phản kích lại chúng tôi, tôi tức giận từng cơn, lập tức chồng chất lục đạo cấm pháp, y như vừa nãy, hét lớn một tiếng, nghênh đón trên không tấn công.
Dạ quỷ thấy tôi hành động lần thứ hai lại điên loạn ầm ĩ, toàn thân lại đột ngột trướng to, đồng thời vọt lên mạnh mẽ, ngay khi thoát khỏi vùng sáng đỏ như vậy, hai cánh mau chóng mở rộng di chuyển, mặc dù toàn thân vẫn còn mập mờ ánh đỏ nhưng lại liều mạng bay lên trời cao, rõ ràng là muốn chạy trốn đây mà.
Lục đạo cấm pháp của tôi chồng lên nhau, uy thế tuy nhanh nhưng cũng không theo kịp tốc độ bỏ chạy thục mạng của Dạ quỷ, bay cao hơn mười mét thì khoảng cách đã ngày càng xa Dạ quỷ, thấy tốc độ của ánh sáng đỏ chậm lại, đuổi không kịp Dạ quỷ. Chiêu này thất bại cũng đành, Dạ quỷ cũng từ đó mà trốn mất, thì lần sau, không biết đến khi nào mới có loại cơ hội này đây.
Tôi sốt ruột trong lòng, quát to:
- Đừng để nó chạy!
Thường Khánh và Nam Cung Phi Yến ở bên cạnh sớm đã phóng lên, chia thành hai bên ngăn chặn Dạ quỷ. Nhưng Dạ quỷ vẫn là con quỷ của bóng đêm, vừa không phải là một thực thể, vốn có sở trường là tốc độ. Mặc dù Thường Khánh và Nam Cung Phi Yến phản ứng rất nhanh, truy đuổi đúng lúc nhưng cũng không kịp...
Đúng lúc này, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra, trên bầu trời đêm đột ngột mọc lên một vầng trăng lấp lánh sáng ngời, trong khoảnh khắc đã dâng lên cao giữa không trung, trắng đến lóa mắt, đẹp đến chói chang.
Sao lại có vầng trăng tròn ở đây?
Tôi không nhịn được mà ngây ngẩn, ngẩng đầu nhìn, trên bầu trời có tận hai vầng trăng xuất hiện, một trong số chúng giống như sương mù, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo trên vòm trời đêm.
Mặt trăng như từ trên trời giáng xuống, từa tựa một chùm sáng từ đèn pin, chậm rãi phóng to, ánh sáng hắt xuống mặt đất không bị che khuất cũng không bị cản trở, nhìn kỹ sẽ thấy nó từ từ hạ xuống đỉnh đầu Dạ quỷ.
Quan sát cảnh tượng lạ lùng này, tôi chợt nghĩ tới tuyệt chiêu của Y Thắng, Nguyệt Hoa Thủy Kính!
Không sai, pháp thuật này của Y Thắng tôi đã được mở mang tầm mắt không biết bao nhiêu lần, Nguyệt Hoa Thủy Kính cực kỳ lợi hại, chỉ cần bị chiếu vào người thì sẽ có một loại tâm thần rung động, một cảm giác không tự chủ được bản thân.
Ánh trăng coi bộ đẹp đẽ này lại giống hệt một liều độc dược, không được chạm vào.
Dưới ánh trăng, mọi thứ đều vô cùng rõ nét, nhưng Dạ quỷ lại không để ý mà cứ chạy như bay trốn đi, bóng dáng của Nam Cung Phi Yến và Thường Khánh cũng rất rõ ràng dưới ánh trăng, nhưng khoảng cách càng lúc càng xa Dạ quỷ. Còn lục đạo cấm pháp chồng chất đã không còn hiệu lực, giữa không trung bắt đầu chậm rãi lan rộng, chỉ cần trôi qua một hồi nữa thì sẽ biến mất.
Tôi trông nhìn lên vòm trời, trong lòng sốt ruột, nhịn không được nữa mà giậm chân quát lớn:
- Y Thắng, tôi biết là anh, mau ngăn Dạ quỷ lại, đừng để nó chạy mất!
Một giọng cười khinh bỉ không biết từ đâu đột ngột vang lên, liền sau đó, ánh trăng liền bất thình lình khuếch tán rộng ra, hóa thành một mạng lưới to lớn vô hạn vô biên nhanh chóng bao phủ lấy Dạ quỷ, tốc độ của Dạ quỷ bất giác tăng nhanh.trong miệng phát ra gầm rú cuồng bạo, dễ dàng nhận ra ý đồ muốn phá vỡ chướng ngại bằng một đòn và tẩu thoát của nó
Nhưng mà, lần này nó không thể đào tẩu một cách suôn sẻ, chỉ ngay sau đó, ngay khi ánh trăng chạm vào con Dạ quỷ, liền bất giác co rút lại giống như một chiếc lưới đánh cá đã bắt được một con cá lớn.trong ánh trăng đột nhiên sinh ra một thứ giống như cái ngạnh, bất thình lình đâm vào thân thể Dạ quỷ, một vùng ánh sáng trắng chói lọi trong nháy mắt đã khống chế được Dạ quỷ.
Tôi thốt lên trầm trồ, mặc dù Dạ quỷ đó vẫn đang bay cao nhưng tốc độ đã giảm đi, chỉ trong nháy mắt đã bị Thường Khánh bắt kịp, Thường Khánh hét lên một tiếng, một cước đá vào người Dạ quỷ. Dạ quỷ liền rống lên, đảo lộn rơi xuống không còn chút sức lực nào.
Chuyện này vẫn chưa tính là kết thúc, lục đạo cấm pháp xếp chồng của tôi đã chờ nó từ bên dưới từ lâu. Dạ quỷ đang rơi một mạch xuống đất, vùng sáng đỏ liền co rút mạnh mẽ cùng với ánh trăng trắng xóa trói chặt Dạ quỷ!
Tôi nhất thời mừng rỡ. Lần này để tao xem mày còn chạy đi đâu được nữa. Nhưng dù Dạ quỷ bị bao vây tầng tầng lớp lớp vẫn không cam chịu mà vùng vẫy mãnh liệt. Trong lòng tôi xao động, tiện tay lấy Trảm Long Toa và thầm nghĩ hôm nay mình cũng nên thử uy lực của bảo bối này…..
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo